...


.. Dưới trần đã quá mải mê..
Lên không tìm chốn đi về thênh thang....TTM ... .
Nhưng cuối bước đi trăm năm một lần - Ðầu cành khô bỗng hoa nở tràn.- Pham Duy-TVK
- Brian Crain

Thursday, November 7, 2013

Ta về với những vàng phai..



"Hoàng hôn xuống.. ô chân mẹ về.."




    Vàng phai trước ngõ
     
    Trịnh Công Sơn

    Vàng trước ngõ trong ngần áo lụa
    Nụ hồng quá nghe ra ngậm ngùi
    Vì vàng phai xưa từng mấy độ
    Rộng nghìn thu một tà dương ấy

    Hồng đi nhé chân về giữa ngọ
    Đường xanh quá môi e ngại hồng
    Tự trời em ôi hồng rất lạ
    Đường về xa trời đất mông lung

    Hồng đi nhé môi cười giữa ngọ
    Vàng phai sẽ nhớ em một mùa
    Hồng đi nhé xin hồng với nụ
    Vàng phai sẽ cuốn đi mịt mù

    Dòng sông nắng cho bờ bến rộng
    Vườn trưa nắng tiếng ru lạc loài
    Một vòng nôi ru chiều xuống ruộng
    Một dòng sông chở ngày hấp hối

    Chiều ra đứng bên trời gió lộng
    Hoàng hôn xuống ô chân mẹ về
    Chợ chiều xa không còn tiếng động
    Một bàn chân rời suối qua khe.

    TCS






4 comments:

  1. "Vàng phai sẽ nhớ em một mùa"

    Chỉ một mùa thôi sao,
    nhiều mùa mới phải....

    ReplyDelete
    Replies
    1. Một mùa thôi cũng đủ rồi
      Nào mong chi đến xa xôi vài mùa ..
      :)

      Delete
  2. Tối thứ 7 thiệt vui nhé chị. hihi

    ReplyDelete

:) :( :)) :(( =))

Vài giòng xin gửi nơi đây..

Những dấu chân..

Flag Counter