...


Nhưng cuối bước đi trăm năm một lần - Ðầu cành khô bỗng hoa nở tràn.
Pham Duy-TVK

Saturday, February 2, 2013

"Chào Nguyên Xuân" - BG



Thủa còn đi học, không biết tự lúc nào một số câu thơ của Bùi Giáng trong sách giảng văn bình thơ ngày ấy đã đi vào lòng tôi mà tôi cũng không biết nữa, rồi sau này có vài câu cứ ngân nga trong lòng mà không biết rằng mình đã tự ý sửa đổi cả vài chữ: "Ta gặp nhau giữa con đường / Mùa xuân phía trước miên trường phía sau..", mãi sau này dù đã mua rất nhiều sách của Bùi Giáng, đã đọc lại bài thơ gốc ấy nhưng tôi vẫn không đổi được lại cho đúng câu của chính chủ, vẫn cứ "Ta gặp nhau.." thay vì "Xin chào nhau.."

Rồi có gì đó lấp lánh trong đầu mình..

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu




Trưa nay về nghỉ trưa, tiện tay mở sách ra lại đúng bài thơ ấy, cái tựa thơ là "Chào nguyên xuân", sao lại chào nguyên xuân nhỉ? "Nguyên xuân" ở đây có phải là "cả một mùa xuân" hay là "cả một mùa xuân, hay là cả mùa thuần sắc xuân (nguyên thủy)", khó nhỉ? Mà muốn tìm hiểu bài thơ của Bùi Giáng cũng là cả một gian nan lận đận. Rồi đến cuối bài, nhà thơ gút lại "Thưa rằng li biệt mai sau / Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân."

Mà sao chữ "Nguyên Xuân" trong sách lại in chữ hoa, nếu chữ hoa tức là lúc thi sĩ thảo thơ đã viết hai chữ đó là chữ hoa, như vậy đó phải là một danh từ riêng, một tên riêng hay đó là một điển tích.. hay đó chính là nàng Giả Nguyên Xuân trong Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần chăng?

Tôi cũng không biết nữa, xin chư vị cao nhân chỉ giáo cho vậy.





Chào nguyên xuân
Bùi Giáng

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường (1) phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh đó vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người.

Xin chào nhau giữa bàn tay
Cả năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: nhưng ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà

Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào

Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: li biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.

Bùi Giáng.






Chiều nay tôi sẽ bay về, tôi về với "Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào."  Đợi tôi nhé ta sẽ gặp nhau giữa con đường..

Mà có khi..

Ta về gặp lại phố xưa
Chỉ còn phố vắng ban trưa ngút ngàn.
Phố ơi! đừng có bàng hoàng..
Mai vàng đang đợi đón nàng xuân qua.

TTM
PP. 02/02/2013


23 comments:

  1. Replies
    1. Chiều cuối tuần vui không Báo ơi!

      Delete
  2. Tới giờ em vẫn chưa hiểu hết những "bí hiểm" bên trong con người của Bùi Giáng chị ạ. Chỉ mới cảm nhận thơ ông ấy hay thôi. hihi

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vâng, Báo ạ! có mấy ai hiểu ông nhỉ! Chị nghĩ ngay cả Kỳ nữ Kim Cương, người được ông đeo đẳng tới cuối con đường, có lẽ cũng không hiểu được con người của Bùi Giáng nữa huống chi ta.

      Nhưng đọc thơ BG để quí trọng ông và rồi có gì đó xót đau trong lòng thương cho hình dáng điên dại ấy.

      Delete
  3. Bài thơ hay và rất lạ, M. hén!
    Câu chữ đơn giản, mà hiểu được không đơn giản chút nào. Cũng như ca từ của TCS vậy, đôi khi thấy chẳng có gì mà lại vi diệu lắm...
    Mà, mình mãi vẫn không hiểu sao TCS lại viết "Mây che trên đầu và nắng trên vai" nhỉ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thu Nhân ơi! Bài thơ đó thấm vào M từ bé, bây giờ vài câu cứ thoang thoáng trong lòng.. làm ta mãi hoài niệm đó TN.

      Tóc xanh dù có phai màu
      Thì cây xanh đó vẫn cùng nhau hẹn rằng

      Delete
  4. Thơ Bùi Giáng đôi khi xuất thần, ngữ nghĩa bàng bạc sương khói khó nắm bắt.
    Riêng Nguyên xuân 元 春 phải chăng là đầu mùa xuân, cũng như nguyên tiêu 元 宵 là đêm trăng đầu tiên của một năm...

    ReplyDelete
    Replies
    1. 元: Yuán: có nghĩa là "mới", những gì "đứng đầu" đều gọi là "nguyên":

      Nguyên xuân: đầu năm
      Nguyên nguyệt 元月: tháng giêng
      Nguyên thủ 元首: nguyên thủ
      Trạng nguyên: 狀元: người thi đỗ khoa đình
      ..

      Nhưng trong ý thơ của Bùi Giáng, thì M nghĩ rằng Bùi Giáng viết chữ Nguyên Xuân trong câu cuối ấy có lẽ Ông nghĩ đến 賈元春 Giả Nguyên Xuân trong Hồng Lâu Mông, nói đến ly biệt và trùng ngộ ở mai sau của Bảo Ngọc và Nguyên Xuân chứ không phải là ý đầu xuân đâu, anh Bu nghĩ thử xem có đúng như thế không ạ?

      "Thưa rằng: li biệt mai sau
      Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân."


      Delete
  5. Tôi cũng thích đọc thơ Ông. bạn viết cảm nhận thật hay.

    Bu và Già trao đổi thú vị quá. Tôi thêm hiểu biết
    Cảm ơn các Bạn!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bạn xem ĐỐI TỬU cảu TTM cũng thú vị lắm hehehe

      Delete
  6. 1- Nhà thơ cỡ Bùi Giáng nói cái chung nhất, cái tổng quát chứ không nhằm minh họa một câu nào trong tiểu thuyết nào. Bùi Giáng là người độc đáo, người gần như tự do tuyệt đối thì càng không minh họa ai cho dù người đó là Tào Tuyết Cần.
    Chính bạn đưa ra câu hỏi "sao lại chào nguyên xuân nhỉ? ...Khó nhỉ" thì bu tui mới nói 元 春 phải chăng là đầu mùa xuân. Đấy thuần túy là ngữ nghĩa chứ chưa bàn đến chuyện Bùi Giáng nói gì.
    2- Thực ra thơ là sự truyền cảm xúc từ người viết sang người đọc, cảm xúc đó khó nói ra thành lời, vì như thế mới gọi là thơ. Ngày đầu mùa xuân Bùi giáng nhận ra tính ngược chiều của cảnh đời, của kiếp người. Ý tứ tác giả đã gói gọn trong câu
    "Mùa xuân phía trước miên trường (1) phía sau". Miên là li bì, là mê mệt, là một cái gì đó chống lại nỗi khát vọng của con người. Trong cái tốt lành của mùa xuân ông đã dự cảm điều mà kiếp người không muốn có. Tuy nhiên cái hay của bài này là hai câu cuối "Thưa rằng: li biệt mai sau
    Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân"
    Tức là ông có buồn nhưng không thất vọng mà vẫn yêu đời lắm.
    3- Mối tình Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại ngọc có mở đầu hoa lá bao nhiêu thì kết thúc đẫm lệ bấy nhiều, có khác chi "Mùa xuân phía trước miên trường (1) phía sau". Vậy thì cái chung nhất mà Bùi Giáng đã nói trong Nguyên Xuân có bi kịch Giả Bảo Ngọc, Lâm Đại Ngọc, có bi kịch Thúy Kiều Kim Trọng ...có vô vàn bi kịch của con người tự cổ chí kim. Bài thơ không nhằm minh họa một câu chuyện nào. BU vẫn quân niệm thế

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vâng, ai đó nói rằng: "Tình yêu luôn bắt đầu bằng nụ cười và kết thúc bằng nước mắt" cũng thật là chẳng sai anh Bu nhỉ? Với BG thì "Mùa xuân phía trước miên trường phía sau".

      Ai cũng biết rằng thế, nhưng có mấy ai có cuộc đời tròn đầy, chẳng có mấy ai cả, cho nên BG cứ viết khi những ý nghĩ trải qua đầu, không có bắt đầu và cũng không có kết thúc khi mà:


      Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
      Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
      Thưa rằng: li biệt mai sau
      Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.


      Đã biết biệt ly, nhưng vẫn mong gặp lại nhau giữa vô vàn hương và sắc màu của ngày đầu xuân.. Ôi! BG ông đến thật là lạ.



      Delete
  7. [IMG]http://i888.photobucket.com/albums/ac87/bulukhin/IMG_0509_zps3c86277e.jpg[/IMG]

    ReplyDelete
  8. Tấm ảnh trên không thể còm vào bài "Áo em trắng quá nhìn không ra" của Hà Tùng Sơn nhưng lại còm trang bu và trang này được là sao CG ơi. CG thử còm một tấm ảnh vào HTS xem sao!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vì bên trang của anh HTS chưa điều chỉnh HTML để cho mình post hình đó anh Bu ơi!

      Delete
  9. Google thông báo! Có lẽ phải trở lại chữ Nguyễn chăng


    Đã xảy ra sự cố với tiểu sử trên Google+ của bạn
    Hệ thống của chúng tôi đã xác định rằng tên bạn cung cấp trên tiểu sử trên Google+ của bạn Bulukhin NQT có thể thực sự không phải là tên.

    Có thể tên bạn đã cung cấp là tên của doanh nghiệp mà bạn đại diện. Hoặc có thể đây thực sự là tên của bạn và hệ thống của chúng tôi đã nhầm lẫn.

    Chúng tôi có một số tùy chọn dành cho bạn:

    Nếu đây là tên của một doanh nghiệp, thương hiệu hoặc một tổ chức khác, vui lòng thay đổi tên của tiểu sử này (bằng cách nhấp vào chỉnh sửa tiểu sử ở bên dưới) thành tên đại diện cho tổ chức. Khi đó, bạn có thể sử dụng tiểu sử này để tạo Trang Google+ cho tổ chức. Trang được thiết kế đặc biệt nhằm đáp ứng các nhu cầu của tổ chức trong khi tiểu sử được thiết kế dành cho các cá nhân.
    Nếu đây là tên của bạn, hãy nhấp vào [Chỉnh sửa tiểu sử của bạn] ở bên dưới và làm theo các hướng dẫn để gửi thêm thông tin và giúp chúng tôi khắc phục sự nhầm lẫn của mình.
    Nếu bạn muốn thay đổi tên mà bạn đã cung cấp, vui lòng thay đổi tên của tiểu sử này bằng cách nhấp vào [Chỉnh sửa tiểu sử của bạn] ở bên dưới. Nếu thích hợp, ngoài làm tên thật, bạn cũng có thể tùy ý thêm Bulukhin NQT làm biệt hiệu, tên trước đây hoặc tên đã được chuyển tự của bạn. Tìm hiểu thêm
    Nếu không có tùy chọn nào ở trên phù hợp và bạn sử dụng danh tính trên Google+ của bạn trên YouTube, bạn có thể hủy liên kết tiểu sử trên Google+ khỏi YouTube. Việc này sẽ đảm bảo rằng bạn vẫn có thể tiếp tục truy cập vào YouTube thông thường nhưng tiểu sử trên Google+ của bạn sẽ bị tạm ngừng cho tới khi bạn thực hiện một trong số các thao tác ở trên. Nếu bạn quản lý một kênh thương hiệu, chúng tôi sẽ sớm có tùy chọn phù hợp hơn để tạo một danh tính trên toàn bộ Google.
    Nếu bạn không thực hiện một trong số các bước này trước Ngày 09 tháng 2 năm 2013, tiểu sử trên Google+ của bạn sẽ bị tạm ngừng. Trong khi bị tạm ngừng, bạn sẽ không thể sử dụng đầy đủ các dịch vụ của Google yêu cầu phải có tiểu sử đang hoạt động như Google+, Reader, Picasa và YouTube (nếu bạn sử dụng danh tính Google+ của bạn trên YouTube). Việc này sẽ không ngăn bạn sử dụng các dịch vụ khác của Google, chẳng hạn như Gmail.

    Chúng tôi xin lỗi vì sự bất tiện này.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Anh cứ click vào chỉnh sửa là xong, nếu kg trùng thì họ chấp nhận chứ kg khóa lại đâu.

      Delete
  10. " Xin chào nhau giữa con đường
    Mùa xuân phía trước miên trường (1) phía sau "

    Xin chào, xin chào.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vậy là cũng đã tìm ra nhà rồi hở anh PD ơi!
      Năm mới chúc anh luôn bình an hạnh phúc!

      Delete
  11. Ngồi canh nồi bánh đang xôi
    Buồn tình vớt chiếc ăn chơi đở buồn
    Mẹ về cu cậu khó chuồn
    Bánh kia nóng bỏng cho luôn vào... quần
    Vừa la, vừa nhảy tưng bừng:
    Mẹ ơi thấy mẹ, con mừng, con vui!

    hehe_mấy câu vui ngày tết.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ôi giời! nóng bỏng hỏng thôi
      cái quần.. hihi

      Delete
  12. Chúc mừng Năm mới,
    Kichbu xin chúc chị huynhtan cùng gia đình thật nhiều niềm vui, nhiều nụ cười, nhiều may mắn nhất trong cuộc sống!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chị cùng chúc Kichbu và gia đình năm mới hưng thịnh và bình an nhé.

      Delete

:) :( :)) :(( =))

Vài giòng xin gửi nơi đây..

Những dấu chân..

Flag Counter